Class 98 NTP Hue [2k7 - 2k11]
Đăng nhập để cùng tham gia nào !!!

Class 98 NTP Hue [2k7 - 2k11]

Walk beside you!!!
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  GalleryGallery  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 .....(PHẦN 1)

Go down 
Tác giảThông điệp
akira_050996
Con nít hôi sữa
Con nít hôi sữa
avatar

Tổng số bài gửi : 80
Points : 260
Reputation : 0
Join date : 22/05/2011
Age : 22
Đến từ : x8

Bài gửiTiêu đề: .....(PHẦN 1)   Tue May 24, 2011 6:17 pm

...
Chúng tôi biết nhau từ hồi bé tí. Lần đầu tiên mẹ anh đưa anh sang nhà tôi, anh đã nhìn “kn nhóc ăn mặc lòe loẹt và đg ngoác miệng khóc vì k tìm đc kn thỏ bông” – là tôi lúc đó bằng cặp mắt đầy kì thị. Amh quay qua kéo tay mẹ và nói nhỏ (nhưng đủ để tôi nghe thấy) : “Kn phải chơi vs kn nhóc mít ướt này cả buổi chiều hả mẹ?”. Mẹ anh nhìn anh, nhìn tôi, cô chưa kịp nói j` thì tôi đã gào lên bằng một chất giọng “cao, chua và nhão nhoẹt” – theo lời miêu tả của anh: “ Em k phải là kn nhóc mít ướt. Em là TT.”. Hồi ấy, anh 10 tuổi, đang học lớp 4, còn tôi 6 tuổi, mới học lớp 1 và vẫn thường ở nhà vs mẹ cả ngày...

Nhà anh mới chuyển đến gần nhà tôi. Mẹ anh phải đi làm cả ngày nên mẹ tôi đề nghị gửi anh sang nhà tôi vào mỗi buổi chiều, để anh đỡ buồn và tôi cũng có bạn. Những ngày đầu, anh và tôi khá im ắng, chúng tôi k thèm nói chuyện và chia sẻ đồ chơi vs nhau.Tôi thường ngồi im một góc vs đống màu vẽ, búp bê, thỏ bông... của mình, còn anh ngồi hí hoáy ở một góc khác vs bộ xếp hình tàu hỏa, tàu thủy, ô tô, robot... của anh. Nhưng chỉ một tuần sau, vs bản tính vô tư và hồn nhiên của trẻ nhỏ, chúng tôi đã làm thân vs nhau. Chúng tôi bắt đầu khoe nhau những “sản phẩm” của mình, chia sẻ những món đồ mà cả 2 đứa cúng thik. Anh k hứng thú j` vs búp bê và gấu thỏ của tôi mà chỉ muốn bẻ tay, chân chúng hoắc giấu chúng vào nơi nào đó mà tôi k thể tìm. Cho đến khi tôi khóc lóc, anh lại lôi chúng ra rồi cười toe toét như thể mình là “anh hùng”. Lúc đó, tôi cũng toe toét nhìn anh bằng ánh mắt “biết ơn” như thể anh đúng là anh hùng thật.

Những kn đường & sự bất tận
Hồi kn` nhỏ, khi chúng tôi cùng đi bộ trên đoạn đường từ trường về nhà, từ nhà anh sag nhà tôi, từ nhà tôi sag nhà anh, ... anh sẽ luôn đi ngoài và nắm tay tôi. Anh cao, lớn hơn tôi rất nhiều nên nhiều khj đi bên anh tôi thấy mình thật nhỏ bé.
Khi anh có chiếc xe đạp đầu tiên, rồi chiếc xe máy đầu tiên, tôi luôn là người đc anh chở đi trước. Tôi thjk ngồi sau lưg anh. Tôi thậm chí kn` thấy thân thuộc vs những chiếc xe của anh hơn cả xe của tôi...
Tôi luôn yêu những kn đường... những kn đường bằng phẳng mênh mông, những kn đường nối dài tít tắp... Khi tôi kn` nhỏ và nắm tay anh đi trên một kn đường, tôi đã hỏi anh về sự bất tận – tôi đã nghe mama tôi nói như vậy về thời gian ... Anh gãi đầu 1 hồi lâu rổi chỉ vào khoảng ko xa tắp của những kn đường và bảo vs tôi đó là sự bất tận. Vs cả anh và tôi lúc đó, những kn đường đều thật dài và xa xăm, những kn đường chưa bao giờ kết thúc, một kn đường chưa bao giờ kết thúc, một kn đường sẽ lại dẫn lối cho ta đến một kn đường khác. Và nếu cứ đi, đi mãi, chúng ta sẽ bắt gặp đường chân trời...
Nhưng đó là khi tôi kn` nhỏ và chưa hiểu nhiều lắm về thế giới xung quanh...
Về Đầu Trang Go down
 
.....(PHẦN 1)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Class 98 NTP Hue [2k7 - 2k11] :: Góc tâm tình :: Tâm sự-
Chuyển đến